6. Và cuối cùng, tôi nhấn mạnh một khoảng tự do – một thời gian cô đơn quan trọng mà đứa trẻ cần phải có trong ngày. Nó có thể ngồi ngắm một giọt nước cả nửa tiếng đồng hồ. Nó có thể nhìn ra ngoài cửa sổ mà nghĩ ngợi lan man. Nó có thể hí hoáy làm một việc gì đó do nó nghĩ ra mà bố mẹ thì cho rằng vớ vẩn. Nó có thể vẽ hoặc âm thầm sáng tác nhạc, thơ. Bất luận là điều gì, bố mẹ cũng cần phải tôn trọng một khoảng thời gian riêng tư như vậy của trẻ, không can thiệp, chỉ kín đáo theo dõi nếu có thể. Thời gian hoàn toàn rảnh rỗi, không áp lực học tập, không việc nhà, không phải trả lời những câu hỏi tò mò bất tận của mẹ, không bị em quấy.... là lúc đứa trẻ sắp xếp lại mọi cảm giác, khái niệm, trải nghiệm của mình một cách logic hơn, thả mình cho tưởng tượng và nhận được nhiều điều thú vị con người chỉ có được ở thời ấu thơ.
Câu chuyện về “mức độ” của sự lãng mạn sẽ không phải đặt ra nếu những năng lực đồng cảm, tưởng tượng... được thực sự trở thành bản chất con người chứ không phải giả tạo thì mỗi con người sẽ hành xử thật tự nhiên, thuận quy tắc giao tiếp, quy tắc cộng đồng, khiến “chất lãng mạn” chỉ làm đẹp thêm cuộc sống chứ không bao giờ là mối phiền phức khó chịu cho chính mình hoặc người khác.
-Thụy Anh-
No comments:
Post a Comment