Năm học
này em ở trường nội trú. Có nhiều điều mới mẻ, thú vị. Và em lúc nào cũng
nhớ về nhà. Nhớ để biết ơn.
1.
Vào trường, em được học cách để sống chung với các bạn khác. Em cũng vụng
về, cũng
làm sai làm hỏng nhiều
lần, cũng
vẫn ẩu, chưa gọn gàng, chưa ngăn
nắp. Nhưng em biết ơn Bố vì khi em ở nhà, Bố luôn dặn em phải quay lại
nhìn công việc mình vừa làm, xem có gì cần dọn dẹp không. Đôi lần
em hơi khó chịu khi Bố cứ nhắc mãi về việc để đôi dép cho
ngay ngắn, rồi vắt cái khăn
mặt cũng
phải hai mép trùng khít với nhau. Nhưng bây giờ, em mới thấy điều
đó cần thiết đến nhường nào. Và em cố gắng sửa mình, theo từng lời
Bố dặn.
2.
Trường là nơi em cảm nhận rõ ràng về sự học hỏi. Em thấy
mình có thể học hỏi từ mọi người ở bất kì lĩnh vực nào. Trong trường,
không có môn học nào được gọi là môn “chính”. Tất cả đều có ý nghĩa như
nhau trong sự khai mở tinh thần của học trò. Và thầy cô luôn bằng cách này hay
cách khác giúp học trò thấy yêu vẻ đẹp của cuộc sống. Khi ấy, em biết
ơn Bố. Khi em còn ở nhà, Bố không hỏi em về những kiến
thức trong sách. Bố cho em đi nhiều nơi, cho em rời xa sách
giáo khoa để ngắm chiều xuống, nắng lên, ngắm những phận người soi bóng
qua những giọt mồ hôi mặn...
3.
Những ngày chủ nhật, em được chơi nhạc trong nhà thờ. Đôi lần, những lúc nhớ
nhà, em mang violon chơi những bản nhạc mình thích. Cảm giác tâm hồn thật nhẹ
nhàng. Khi ấy em biết ơn Bố vì Bố luôn khuyến khích cho em học nhạc.
Em nhớ mãi những ngày mùa đông lạnh, những buổi mưa giăng kín trời, Bố vẫn dẫn
em đi lùng mua đàn, thay dây đàn, tìm thầy dạy nhạc để mong em có thể chơi tốt
một loại nhạc cụ nào đó.
4.
Đợt
thi vừa rồi, em mới cảm nhận rõ hai chữ “áp lực”. Khối lượng bài nhiều
khủng khiếp nhưng Trường vẫn giữ nguyên quy định, chỉ cho học
đến 10h15 là đi ngủ. Câu nói nghe thấy nhiều
nhất từ các bạn trong các khu nội trú mỗi khi thu máy là: Cho em xin thêm mấy
phút để làm bài. Khi ấy, em biết ơn Bố vì lúc em ở nhà, dù có nhiều
bài cỡ nào, Bố cũng
chỉ cho học đến 9h30. Em đã rèn luyện được việc “tăng tốc”
trong học hành, để đến sang đây mọi thứ vẫn “êm ro”.
5.
Trường chỉ học đến 3h chiều, thời gian còn lại
là dành cho các môn thể thao. Tinh thần “những công dân khỏe mạnh là tài sản lớn
nhất của bất kì quốc gia nào” thấm đẫm trong trường học, khiến
các môn học về thể lực luôn được đề cao. Em tham gia chơi
golf, học bóng bàn, thi chạy, thi bơi... tất cả đều thử thách với giới hạn
của bản thân. Và em biết ơn Bố, Bố luôn đồng ý cho em chơi những môn thể
thao, kể cả mạo hiểm. Những trận bóng “nảy lửa” giữa em và Bố là khởi đầu cho
niềm yêu thích thể thao trong em.
6.
Trong trường học, mọi học sinh phải tự suy nghĩ, tính
toán về các quyết định liên quan đến
cuộc sống của mình: Học thế nào, chơi môn gì, chi tiêu ra sao, kết
bạn với ai.... tất cả đều phụ thuộc vào việc mình chấp nhận hay từ chối. Khi
ấy, em biết ơn Bố. Bố đã luôn dạy em rằng, “nói không cũng là
một năng
lực”. Chính điều đó khiến em biết
tự cân bằng, biết điều chỉnh cho mình cảm thấy nhẹ nhõm.
7.
Không phải mọi điều lúc nào cũng dễ dàng. Không phải cứ học ở một
trường tốt là mọi thứ sẽ “trải thảm”, có rất nhiều khó khăn thử
thách đến với những du học sinh. Khi gặp khó khăn,
em nhớ đến những câu thơ Bố thường đọc cho em nghe: Nhiều
khi đá dạy ta mềm mỏng/ Sự tàn nhẫn nhắc ta điều
lành/ Nỗi buồn đánh thức hy vọng. Chính nghịch cảnh là thầy dạy ta. Và em vững
lòng vượt qua khó khăn.
8.
Chưa bao giờ em đọc sách nhiều như thời điểm này. Mỗi ngày, trước khi đi ngủ, em
tự đặt ra mục tiêu đọc 50 trang sách. Thư viện trường em với ba tầng sách cao
chạm đến trần nhà nhưng em đã đọc hầu hết
các cuốn sách trong đó vì có nhiều quyển em đã đọc từ
trước. Em còn mua sách trên Amazon hàng tuần. Có lẽ vì thế
mà các bài thi viết luận, thầy cô luôn dành cho em những lời khen nhiệt
thành. Khi ấy, em nhớ đến dáng ngồi của Bố bên ngọn đèn đọc sách hàng đêm.
Và em cũng
biết ơn.
9.
Trường học là nơi mọi người được nói lên ý kiến của mình. Tất cả đều
được tôn trọng. Không ai tự khoác cho mình cái áo của sự ngạo mạn. Trong tranh
luận, tất cả ngang bằng nhau. Và em thấy thật hạnh phúc với không khí đó. Và em
cũng
thật biết ơn Bố. Bố luôn nói rằng, tự tin đi con, đừng như Bố,
mỗi khi phát biểu lại toát cả mồ hôi tay, Bố thấy thiệt thòi. Em cố gắng để làm
được những điều Bố mong muốn.
Cứ
thế, một ngôi trường em yêu thích bởi trước hết,
nó giúp em, bằng một cách rất hữu hình, nhớ và biết ơn Bố của mình.
Mẹ
ơi, khi đọc đến đây, mẹ có tự hỏi vì sao em không nhắc đến
Mẹ không?
Vì
đơn giản, em dành cho Mẹ một vị trí vô cùng đặc biệt. Và đơn giản hơn nữa, mẹ
chính là người “làm nên” hai người đàn ông trong gia đình.
Bằng
sự nhẫn nại, dịu dàng, Mẹ đã mang Bố về với gia đình. Để Bố,
mỗi khi đi làm về, chỉ mong muốn ngay lập tức trở về
nhà.
Bằng
sự hiểu biết, bao dung, Mẹ đã dạy em về sự biết
ơn. Như thấy bình minh là vui vì ngày mới bắt đầu. Thấy hoàng hôn là biết
yêu ngày đã qua. Mẹ luôn cạnh em trong từng ngày, từng ngày dù em xa hay em gần
để truyền cảm hứng, để em không chấp nhận sự “tạm được”, “tạm
ổn” khi mà em có thể “phát triển” một cách “say mê, nhân hậu, hài hước và phong
cách” như nhân vật trong câu chuyện mẹ và em đã từng đọc. Em luôn ghi nhớ những
điều đó.
Mẹ
ơi, ở Việt Nam, chắc giờ này mọi người đang náo nức đón Tết.
Tết
là chặng nghỉ cho mọi người ngoái lại và đi tới.
Em
ngoái lại bằng lòng biết ơn.
Và
em đi tới bằng nhịp điệu của tình yêu, đầy ắp trong trái tim.
Vậy
nên, Bố mẹ an lòng.
Bố
mẹ nhé!
-Nhật Nam-
No comments:
Post a Comment